Nghe em nhắc đến Lục Bình
Ví mình thân phận lênh đênh cánh bèo
Ngược xuôi con nước đưa theo
Thấp cao cũng một cánh bèo nổi trôi...
Nào ai biết được phận người...
Nào ai biết được một đời xuân xanh...
Nào ai biết bước chân mình
Nào ai biết được bóng hình về đâu...
Cánh bèo qua thác ghềnh cao
Qua ngàn bờ thẳm vực sâu miệt mài
Qua vùng đá cạn chông gai
Ra sông biển rộng một mai dập dềnh...
Trời cao gió ngút trăng thanh
Sông sâu nước mát lòng kênh bồi hồi
Phiêu du cùng với đất trời
Xót xa như thể một đời xót xa...
Nhớ người hương sắc như hoa
Ngậm ngùi ta lại mình ta ngậm ngùi...
Hỡi ơi cũng một kiếp người
Làm chi gặp gỡ để rồi tương tư...
Thà rằng cho đấy là mơ
Thà rằng em cứ hững hờ cùng tôi
Thà rằng khuất nẻo phương trời
Thà rằng em nói với tôi " Hổng thèm...
Thì đâu tôi dám thương em
Thì đâu mất phút êm đềm bấy lâu...
Trời kia u ám một màu
Là do em đấy mang sầu cho tôi...
Lục Bình là đấy đơn côi
Dòng kênh là đấy thân tôi một mình...
Thi nhân đâu thể vô tình
Dòng kênh đâu để Lục Bình chơi vơi...
Đôi dòng lai láng cuộn trôi
Một cung sầu thảm sụt sùi nước non...
Lục Bình chan chứa sắc hương
Mai này hẹn chốn Thiên Đường mộng mơ...
06.5.2006 Kharcop TVC.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét