Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

CHUYỆN TÌNH


Tình ái trao nhau
Nhưng rồi ai nhớ đâu.
Nguyện mãi trăm năm
Say đắm mối duyên đầu
Mộng ân tình và mơ ước mai sau...

Nhớ ngày xưa những buổi sớm qua cầu
Cùng đến trường mái đầu xanh thơ trẻ
Nhớ nơi ấy có nắng vương nhè nhẹ
Buổi đông về bàng lác đác lá rơi.
Kìa bóng ai?Em đã đến đây rồi!
Tôi vào lớp lòng bồi hồi khôn tả
Và ngượng ngùng trong bâng khuâng là lạ..
Lòng bồi hồi sao chẳng nói cùng nhau...
Từ buổi đầu gặp gỡ đã lâu.

Ngày lại ngày vẫn dần trôi chậm bước
Những lúc bên em, tôi làm sao có được
Vẫn chỉ lặng nhìn,vẫn chỉ là xa...
Vẫn nhớ nhung, em có biết đâu mà!
Em em ơi sao mình không tâm sự?
Có lẽ nào ước mơ thầm ấp ủ
Ta lại lạnh lùng rồi ta để lãng phai!
Vậy mà sao,ta vẫn thế xa hoài
Hay có phải một mối tình bất hạnh?
Tôi thấy sao tâm hồn mình cô quạnh
Xa vắng mỗi ngày,xa vắng mỗi phút giây.
Mùa thu về hoang vắng gió heo may...

Nhớ ngày ấy những lần tôi mong đợi
Ánh mắt em tôi, và âm thầm muốn gọi
Mấy ngọt ngào hai tiếng "em thương"
Vẫn bâng khuâng chợt thấy buổi ra trường
Còn có mấy, vài ba mùa thi nữa!
Con chim sâu nghiêng mình bên khung cửa
Cánh hoa đào chớm nở đã đầu xuân.
Một ý thơ sao vẫn thấy ngại ngần
Muốn tặng em lại ngượng ngùng không dám gửi
Và trái tim tôi đập rộn ràng muốn hỏi
Rằng nỗi niềm em có thấu chăng em?
Những kỷ niệm đầu còn mãi mãi dịu êm...

Bên mái lá một ngày thu nắng mới...
Tưng bừng vui sân trường cờ phất phới
Tà áo bay tiếng chim hót mênh mang...
Con bướm hoa bên bông cúc nở vàng 
Ngày khai giảng cùng bạn bè đến lớp
Những ánh mắt nụ cười trong gió sớm
Nghe thân thương và tôi chợt xốn xang!
Dưới bóng cây một cô bé khẽ khàng...
Cậu bạn tìm tôi và kéo tay khẽ hỏi
"Không biết có bao nhiêu
Lớp mình ấy mà,không biết có bao nhiêu?"

Cùng lớn lên trong một thời trai trẻ
Cùng một lớp nghe lời thầy vẫn kể
Màu mực xanh trên ve áo vẫn còn
Tóc em mềm gió thổi đẹp đẹp hơn...

Ừ năm tháng bạn bè tôi có biết
Vẫn tươi vui trong tiếng cười tha thiết
Hạ đã sang, nắng vắng chốn sân trường
Bóng in tròn nhãn tỏa một mùi hương.
Cùng nơi đây có biết bao kỷ niệm!
Rồi ngày mai sẽ cùng nhau giã biệt
Những ngả đường và những bước chân đi...
Với em tôi,tôi biết nói những gì
Lặng lẽ nhìn em tôi nghĩ về nơi ấy
Lòng bồi hồi tình yêu bừng trỗi dậy
Em em ơi thương mấy buổi ban đầu!
Nay sắp xa rồi, em có nhớ về nhau?...

Mùa thu về hương cau càng thêm mát
Bóng con thuyền đi rời xa bờ cát
Mong ngày về tìm đến bến quê hương...
Tôi giơ tay với hái bên đường
Bông trinh nữ màu hoa phơn phớt tím...
Ôi ngày ấy có bao giờ sẽ đến
Tôi sẽ về cài lên mái tóc em!
Vẫn như xưa khắc khoải một nỗi niềm
Thấy bâng khuâng nhớ em người bạn cũ
Và tình yêu kia tôi vẫn thầm ấp ủ
Vối câu thề thương thương mãi khôn nguôi
Yêu một người, yêu yêu mãi em tôi!

Cuối thu rồi cành đa cao lá rụng
Trên từng không vút bay diều sáo trúc
Nước gợn mây màu nắng nhạt hoe vàng.
Nơi trường tôi bên những xóm làng
Lúc chiều về ai hời ru con trẻ
Và màn đêm dần buông lặng lẽ...
Bao lâu rồi tôi đã phải xa em?
Mới hôm xưa còn đứng nhớ bên thềm
Giờ vắng em nên nơi đây xa lạ
Cùng bạn bè tôi, mỗi ngày vất vả
Lúc học bài khi lao động cùng vui
Những nụ cười và những cánh hoa tươi...

Tôi chợt nhớ một ngày hè năm trước
Nắng nhẹ vương trên đường làng óng mượt
Qua nhà thờ tôi vội vã lướt đi...
Thoáng bóng ai, ôi sao thật diệu kỳ
Thật giống em tôi, ngày nào trong ký ức
Bóng áo trắng em vui tươi nhẹ bước
Tất cả vụt qua...cơn gió lộng đầu mùa...
Tôi chợt hỏi sao nhà em xóm dưới?...
Rồi năm ấy khi rộn ràng xuân tới
Em dắt xe đi lễ tết xa về
Bên gốc đa làng...bãi bóng..mà xa ghê.

Vẫn nhẹ trôi những áng mây màu tím
Trôi mãi về đâu hay mây bay về biển
Đông đã về rồi lạnh lẽo quá mây ơi!
Chiều nay mưa, mưa ướt đậm chân trời
Nhớ một người lòng tôi buồn man mác
Muốn gặp em trái tim tôi khao khát
Niềm ân tình càng tha thiết đắm say
Tôi viết cho em trong thương nhớ một ngày
Nói với em những lời tâm sự
Và chờ mong những lời nhắn nhủ
Lòng bồi hồi khắc khoải nghĩ về em
Người bạn gái dịu hiền có mái tóc thật đen!

Tôi ngước mắt nhìn lên trang giấy
Nét chữ em ghi sao mà thương,thương vậy
Chỉ thế thôi cũng là cả nỗi lòng.
Thêm bồi hồi trong từng lúc ngóng trông
Chợt mơ hồ tôi buồn, sao thế nhỉ?
Rồi bâng khuâng vẫn âm thầm tôi nghĩ
Nơi ấy bây giờ bao cánh bướm bên hoa
Thuở cùng nhau tôi đã nói đâu mà...
Không không,em vẫn là em, người tôi thương mến!
Dù năm tháng trôi những điều gì có đến,
Em vẫn sẽ không quên người bạn đã chân thành
Mong ngày về bên em nói lời:"Anh...

Chiều mênh mông một chiều đông hửng nắng
Nghe xôn xao bên bờ cây vút thẳng
Kia bông hoa tim tím nở bên đường
Nhớ hôm nào hoa vẫn thoảng mùi hương.
Trong những vườn cây xốn xang làn gió ấm
Trên từng cao tiếng chim kêu văng vẳng
Sắp sang xuân con én liệng bay về
Mang trong lòng nỗi nhớ một vùng quê.
Ngày hôm nay đây thế rồi đã đến!
Vụt thấy em sau những năm cách biệt
Vẫn như xưa ngước ánh mắt thương nhìn
Lời ân tình trao giữ một niềm tin!

Như những cánh chim khi nắng về gió ấm
Như những nhành hoa xuân về bao ước vọng
Vắng xa em tôi vương vấn tháng ngày
Khi tôi vui nhìn những đám mây bay
Lúc thoáng buồn ngắm hoàng hôn lặng lẽ
Tôi bâng khuâng khi sương rơi nhè nhẹ
Và bồi hồi khi đêm xuống trăng lên
Tôi lâng lâng khi lá rụng bên thềm
Mấy trống trải những giờ khuya thao thức
Nhớ lúc bên em cùng trao lời hẹn ước
Say đắm chung tình nguyện có mãi bên nhau
Ôi bao ngày anh khắc khoải, em yêu!

Tôi yêu em bằng tấm lòng chân thật
Với niềm tin không có gì trắc ẩn
Và tâm hồn không gợn chút hoài nghi.
Những lúc bên em, ôi sao thật diệu kỳ
Tôi ngất ngây,tôi bồng bềnh trên sóng
Tôi xốn xang như biển chiều xáo động
Tôi mơ màng như chợt tỉnh giấc say
Trái tim tôi bao thương nhớ vơi đầy
Nhưng nào tôi biết nói lời óng mượt!
Phút lặng im...có lẽ em phiền muộn
Sợ em buồn tôi vuốt mái tóc em
Ôm em vào lòng tôi xiết chặt mãi thêm!

Em cũng thương tôi bằng tình thương tha thiết nhất
Em yêu tôi cũng tấm lòng chân thật
Mái tranh ngheo giây phút có bên nhau!
Em dịu dàng như những cánh hoa ngâu
Bé bỏng ngây thơ một tâm hồn tươi trẻ
Em ước mong một tình yêu đẹp đẽ
Chung một con đường, chung nhịp đập trái tim.
Hạnh phúc mênh mang trong ánh mắt em nhìn
Vẫn đơn sơ ôi sao mà cao đẹp
Tình yêu đã cho tôi thật nhiều hứa hẹn
Để khi xa tôi nhớ,nhớ se lòng!
Rồi tôi chợt buồn trong lặng lẽ ngóng trông...

Tôi chờ mong một lời nói ân tình
Như chim ưng chờ đợi ánh bình minh
Sáng mùa xuân đợi chờ bông hoa ngát
Đêm mùa hè đợi chờ cơn gió mát
Và mùa thu chờ đợi nắng hoe vàng...
Để rồi khi chợt thấy đông sang
Càng heo hút chân trời mưa ướt trắng
Mưa giăng giăng mưa bay mờ xóm vắng
Ướt những mái nhà và ướt cả hồn tôi
Mưa vẫn bay trong gió lạnh tơi bời
Để lòng tôi thương một thời thơ ấu
Chưa biết đội chờ,chưa biết xót xa đau!...

Em không còn trao những ân tình tha thiết
Phũ phàng bao nhiêu tháng ngày cách biệt!
Em giận hờn,em oán trách lòng tôi
Em hững hờ như những đám mây trôi
Để lẻ loi một người trong hoang vắng
Tôi chơi vơi trong đau thương thầm lặng
Tôi dứt day ôi một kẻ cô đơn...
Và nhớ nhung chỉ thêm những tủi hờn
Tình yêu ơi bởi vì sao bất hạnh?
Chao ôi !cuộc đời cô quạnh...
Mơ ước hoang tàn, kỷ niệm lãng phai
Có phải rằng tôi đã mất ánh nắng mai?

Thời gian trôi tôi càng thêm lưu luyến
Và muộn phiền khi mộng tình vụt biến.
Một chiều hôm tôi nhớ lại ngày nào...
Muốn bên em sau những lúc xa nhau
Trao ánh mắt cho lòng thêm hơi ấm
Cho thỏa nhớ mong, cho thỏa niềm ước vọng
Nhưng em buồn em lặng lẽ rời xa?!
Bóng em đi bỗng chốc thấy nhạt nhòa
Tôi sững sờ đau âm thầm trong lối ngõ
Rẽ bước đi tối mờ con đường nhỏ.
Em không ngước nhìn theo...
Đêm vội vàng buông bên xóm vắng cô liêu...

Tôi ngất ngây khi tình yêu chớm nở
Tôi hân hoan bên người yêu bé nhỏ
Tôi bồi hồi trong ngày tháng xa nhau
Tôi mến thương bao kỷ niệm ngọt ngào
Tôi đắm say khi tình yêu rực cháy
Tôi âm thầm khi ghen tuông hết thảy
Tôi bàng hoàng khi ước vọng lìa tan
Giận hờn đau thương, tình tha thiết nồng nàn
Thêm buồn đau,thêm xót xa nuối tiếc
Bao buổi chiều ngắm sao Hôm ánh biếc
Tôi quên rằng đó cũng chính sao Mai
Thiếu niềm tin nên tình đã nhạt phai.

Sự hoài nghi giết chết lòng chân thật
Sự lạnh lùng gây bao điều trắc ẩn
Và hờn ghen làm tôi cách xa em
Tình bơ vơ tôi mới thấu nỗi niềm...
Mùa xuân về rắc mưa lên cánh lá
Gió nhẹ bay, khói mềm trên mái rạ
Tôi nhớ em trong từng tiếng nguyên cầu.
Mong em khong buồn khi tình ái gửi trao!
Nỗi đau, không chỉ một ngày...
Niềm vui, có đâu trọn kiếp...
Tình yêu đã chết!
Ước mơ thêm buồn!...

                        Tháng 2.1988


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét