Đất trời heo hắt gió đông
Lối mòn nhạt đấu chân hồng buổi mai
Lắt lay ngọn cỏ vươn dài
Đông về lá rụng rơi ngoài sơn khê...
Chập chờn trong gió lê thê
Cánh chim man mác nhớ về chân mây...
Rung rinh gió đẩy ngọn cây
Mảnh mai tựa những ngón gầy tay em...
Ngày nào mưa rắc dịu êm
Tóc em đen thẫm ướt mềm trên vai...
Mưa rơi mưa vẫn rơi hoài
Rũ tàn một nụ hoa phai trên cành...
Chia phôi ước vọng mong manh
Xa vời ký ức thôi đành quên nhau
Ái tình ai biết bao nhiêu
Một yêu là một tiêu điều tái tê...
Mênh mang buổi sớm đông về
Gọi em nhung nhớ câu thề trên môi
Sương rơi rơi trắng chân trời
Gió đông lạnh lẽo ôi người lưu ly...
Tháng 12.1989
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét