Ánh mắt em tôi mấy dịu hiền
Lòng tôi khắc khoải nhớ vô biên
Những lúc bên nhau thầm muốn nói
Âm thầm đau đớn...người lãng quên...
Biết nói gì cho em hiểu tôi
Khi nỗi niềm thương nhớ đầy vơi
Từ thuở ấu thơ tôi vẫn thế
Ân tình chưa biết chuyện lứa đôi.
Có thể nào chăng nói tình yêu
Khi người như cơn gió về chiều
Bỗng lạnh lùng và phũ phàng quên lãng
Tội lỗi phải chăng hồn cô liêu?
Chao ôi số phận sao trớ trêu
Tôi có thể cũng là người mắc lỗi
Nên giờ đây tôi phải sống quạnh hưu
Nhưng tình yêu...nếu không ai lừa dối!
Cầu Chúa,Người đưa tay cứu vớt
Hồn đứa con vấp ngã của Người
Và tình yêu tôi vẫn thầm mong đợi
Đừng lạnh lùng và xa cách trái tim tôi!
Tháng 12.1987
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét