Mỗi mùa có chín mươi ngày
Mà nay đã quá bảy mươi mất rồi.
Mỗi năm có bốn mùa thôi
Nay gần hết nửa quãng thời gian nhanh...
Hôm nao ngắt một màu xanh
Muôn ngàn cây lá vươn cành tốt tươi...
Hôm nao hoa nở rợp trời
Bây giờ vắng cả bóng người bóng hoa...
Hè về ta một mình ta
Phiêu du viễn xứ ngàn xa dặm đường...
Hè đi ta vẫn tha phương
Nhớ màu phương đỏ sân trường năm nao...
Bạn bè túm trước tụm sau
Tóc đen trải mượt áo màu trắng tinh...
Chia tay ai nấy thật xinh
Đứa vào đại học đứa tình gửi trao...
Học đường sau đó ít lâu
Đời sinh viên cũng cứ giàu như ai.
Ba lô sản nghiệp trên vai
Tháng năm ve áo chưa phai một màu...
Thế rồi ngày ấy qua mau
Lui vào dĩ vãng con tàu ước mơ...
Dấu chân xưa cũng phai mờ
Thuyền kia xa bến bơ vơ giữa dòng...
Hè nay hương sắc thanh không
Bỗng đâu Trời muốn thổi bùng tơ duyên
Nào đâu đã được thấy em
Thần giao cách cảm nhịp tim dâng cùng.
Hè qua lựu tắt bên tường
Phố kia trắng xóa con đường nắng êm...
Sài Gòn mang dấu chân em
Bỗng thành tha thiết nỗi niềm trong ta...
Mới hè,nay hạ sắp qua
Mới đây phượng đỏ nay đa sắp vàng...
Thi nhân say đắm mơ màng
Viết nên tuyệt khúc cho nàng thơ yêu...
Hồn bay trong cõi cô liêu
Thành tia nắng cháy trong chiều xa xăm...
Vỗ về sưởi ấm vai em
Hát ru một giấc thần tiên cho nàng
Hè qua thu sắp vội sang
Thoáng đâu đây một sắc vàng cúc tây...
Chân trời nổi gió heo may
Biết bao giờ có những ngày bên em...
13.8.2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét