Sông Đà tự ngàn xưa
Vẫn êm trôi hiền hòa
Nghe dồn dập nước sa
Vỗ về bên bờ cát
Gió về thêm bát ngát
Trong những buổi chiều mưa...
Sông Đà cuộn sóng mỗi chiều mưa
Mờ mịt bến bờ trong gió đưa
Người về có nhớ chăng ngày ấy
Hối hả thuyền ai tiếng chèo khua...
Tôi đến với người mấy năm rồi
Sông Đà hiền dịu nước êm trôi
Từ ngày ấy tôi với người là bạn
Cũng một chiều khi ấy mưa rơi.
Rồi nay tôi đến với sông Đà
Kỷ niệm ngày nào vui thiết tha
Vẫn còn đó mà sao như không đợi
Mới hiểu đổi thay là phong ba.
Sông Đà ơi có biết vì sao
Tôi với người là bạn của nhau
Vẫn bảo thương lòng nên mới hiểu
Vẫn chung tình và chia những khổ đau.
Tôi đến với người rồi lại đi
Nhưng không hề có sự chia ly
Sông Đà ơi ta còn yêu mãi mãi
Dẫu cho đời làm cạn lệ trên mi.
Tôi với người mãi mãi như xưa
Bồi hồi tôi nhớ lúc tiễn đưa
Sông Đà mênh mang con sóng vỗ
Núi đồi trắng xóa chìm trong mưa...
Mùa thu năm 1987.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét