Dạo ấy thu về tôi với em
Thương nhau thầm nhớ gọi thầm tên
Em nhớ màu xanh vành mũ nhỏ
Bồi hồi tôi nhớ tóc em đen.
Thế rồi hai đứa kết hoa tiên
Hẹn mấy mùa sau sẽ nên duyên
Chùm hoa cau trắng bao ngày nở
Gió đẩy hoang tàn trút một đêm...
Thu ấy rồi thu đi lãng quên
Man mác ân tình như gió êm
Vội vã đôi đường rồi đôi ngả
Để một người đau nát con tim...
Em em ơi sao những cánh hoa sim?
Bỗng lẻ loi trong một chiều tím lịm.
Tôi vụt rơi không một nơi nương vịn
Xuống đêm đen của ước vọng điêu tàn!...
Yêu làm chi cho một chốc lìa tan
Thu cứ đi trong gió ngàn cô quạnh
Em xa xôi nên thu này mưa lạnh
Rặng dương già man mác lá ướt rơi...
Tháng 10.1989
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét