Viễn xứ chiều nay trời ướt mưa
Dì dầm phố lạnh người lưa thưa.
Ngày xuân mới độ cây xanh lá
Trĩu bước mình ta trong gió đưa.
Ta nhớ năm nào thuở ngày xưa
Xa mái trường yêu tuổi ấu thơ...
Trái tim trót khắc tên người ấy
Vẫn trộm nhớ nhung với ngẩn ngơ...
Thế rồi nỗi nhớ hóa thành thơ
Bồi hồi ta viết với ta mơ...
Ta gửi tặng em rồi mong đợi
Khi ấy một chiều như cũng mưa...
Và rồi ta đã được hồi âm
Được có thư em được nhớ nhung.
Được mắt môi em...trời kỷ niệm!
Vũ trụ chợt tan... buốt cõi lòng!...
Hai chục năm xa nào có quên
Cho nhau một chút cũng là duyên!
Héo hắt thân ta tàn viễn xứ...
Vẫn nhớ một ngày ta có em...
Nhớ... nhớ làm sao những khuya đêm...
Muốn điện cho em nghe giọng em!
Nhưng để chi đâu mai thêm khổ
Nước đã qua ghềnh sóng đã yên...
Viễn xứ chiều nay mưa triền miên
Mưa tạnh lại mưa, cơn lại cơn...
Cũng có tạnh đâu mưa lòng ấy
Bất chợt cứ về, cứ nhắc em!...
09.05.2008
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét