Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

NGỌN LỬA TÌNH YÊU


Anh muốn tặng em một bài ca
Với những lời rung động thiết tha
Về cuộc sống,tình yêu,về tất cả
Với một trời đầy nắng và hoa.

Phải chăng tôi là người xa lạ
Coi cuộc đời như con tàu hối hả
Mang trên mình những khách hành vội vã
Mải miết trong đêm chưa đến ga dừng.
Phải chăng tôi vẫn sống dửng dưng
Vẫn thờ ơ và lạnh lùng tất cả
Ôi cuộc đời mênh mông muôn ngả
Như đại dương đang nổi sóng dâng trào
Phải chăng tôi vẫn nặng nỗi lo âu
Sự tồn tại câu hỏi đầu muốn biết
Có lẽ nào tuổi thơ tôi giã biệt
Với kỷ niệm buồn man mác thê lương.
Từ buổi ấy trong tôi bừng lửa cháy
Với tình yêu cuộc sống, với con đường
Tôi đã chọn với câu thề mãi mãi
Không! Cuộc đời không thể thiếu tình thương.

Tôi vẫn yêu tuổi ấu thơ ngày ấy
Mải miết vui chơi mơ ước tới trường
Ôi quê hương một xóm nhỏ bình thường
Mà thân thiết không thể nào quên được
Mỗi ngõ xóm mõi con người thân thuộc
Khi xa rồi tôi bỗng nhớ vô biên
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Vẫn êm trôi không biết có tự bao giờ
Những nhịp cầu vẫn tháng năm trầm lặng
Nối đôi bờ gần gũi một vùng quê
Đẹp biết bao khi mỗi buổi chiều về
Ngàn con sóng ánh lên màu nắng đỏ
Cánh đồng làng bồng bềnh như sóng vỗ
Thấp thoáng đàn cò lượn cánh phía xa xa
Rồi hoàng hôn cảnh vật bỗng tím nhòa
Lặng lẽ thì thầm mênh mang cơn gió thổi
khúc nhạc vọng về sâu thẳm du dương
Mảnh trăng vàng nhẹ trôi sau vòm lá
Cả đất trời mờ nhạt dưới màn sương
Và thiên nhiên vẫn rì rào muôn thuở 
Bản tình ca sâu lắng đoạn trường.

Rồi tuổi thơ cứ qua đi lặng lẽ
Tôi lớn lên trong vòng tay của mẹ
Và đến trường với sắc áo mùa thu
Qua trang sách có bao điều mới mẻ
Hai tiếng quê hương gần gũi vô cùng
Bằng đam mê trong lòng tuổi trẻ
Và nặng tình sâu sắc tôi yêu
Tuổi ấu thơ ôi có đâu nhiều
Chợt ngoảnh lại đã qua rồi mười bốn
Mái trường thân yêu ngày nào trong ngõ xóm
Đã qua rồi những năm học bình ngô
Nhưng tôi vui tôi lại đón chờ
Năm học mới sẽ có bao điều mới
Tuổi trăng tròn tôi đắm say hồ hởi
Sức mạnh phi thường sôi sục bởi trái tim
Tôi muốn yêu, muốn sống,muốn đi tìm
Một người bạn chân tình và âu yếm
Cho tôi mơ, tôi thương và tôi mến
Cho cuộc đời càng thêm đậm sắc hương.

Tôi đã thấy một nàng tiên tươi trẻ
Ánh mắt nàng ôi dịu hiền đẹp đẽ
Trong ngày đầu lên lớp cùng nhau
Nhưng tôi đâu có dám nhìn lâu!
Tôi ngượng ngùng có lẽ nào lại thế
Nàng ngập ngừng ánh mắt nhìn e lệ
Rồi cúi nhìn chiếc túi màu xanh
Từ ngày ấy trong tim tôi cháy bỏng
Ngọn lửa tình say đắm dẫu mong manh
Tôi mong sao cho mơ ước sẽ thành
Cho hồn tôi đắm chìm trong nỗi nhớ
Từ ngày ấy lòng tôi thường trăn trở
Khi xa nàng tôi xao xuyến bâng khuâng
Ôi âu yếm phút giây đầu sống mãi
Tôi nhìn em đắm say và ưu ái
Có khi nào nàng hướng mắt về tôi
Khi xa em tôi khắc khoải bồi hồi
Lúc gần em tôi chỉ nhìn không nói
Có những lúc tôi chợt thầm tự hỏi
Bởi lẽ gì mà không dám gần em?

Đã qua rồi những tháng năm trung học
Trong lòng tôi đang sục sôi lửa bỏng
Ngày ra trường mỗi đứa một nơi
Với em thương tôi không nói một lời
Một câu hỏi hay nụ cười giã biệt
Tôi ra đi mà trong lòng đâu biết
Rằng chính nàng cũng mến thương tôi
Ngày ra đi tôi xao xuyến bồi hồi
Tôi đã thề với lòng mình mãi mãi
Sẽ yêu nàng dù xa cách đôi nơi!

Tôi ra đi mà lòng dạ rối bời
Sau lưng tôi không một người đưa tiễn
Rồi tháng năm cách xa biền biệt
Tôi học trường ngoại ngữ gần quê
Không hiểu sao tôi bỗng thấy ngại về
Không phải tại xa, một đoạn đường đi bộ
Và cuộc đời sinh viên nghèo khổ...
Nhưng nỗi lòng có vì thế đâu em.
Trong hồn anh những kỷ niệm êm đềm
Anh vẫn giữ với mối tình chung thủy
Em thương ơi có khi nào em nghĩ
Với tháng ngày anh quyên được em yêu
Khi xa em anh thương nhớ thật nhiều
Và nhớ lại anh thấy lòng xao xuyến 
Từ buổi ấy khi chúng mình cách biệt
Có bao giờ em nhớ tới anh không?

Tôi viết cho em vào một ngày như thế
Lúc ngổn ngang trăm mối tơ lòng
Và tôi đã được nghe em nói
Được bồi hồi và được ngóng trông...

Tôi gặp lại em sau hai năm xa cách
Vẫn dáng hình xưa và dịu hiền trong ánh mắt
Tôi ngồi bên em mà chẳng nói điều gì
Em thương ơi anh thấy thật diệu kỳ
Xa anh nhớ lúc gần càng thêm nhớ
Có biết bao lần lòng anh trăn trở
Hai tiếng tình yêu trong trái tim mình
Tôi bên em chung một bóng hình
Bông hồng đỏ một mối tình say đắm
Tôi nhìn em bằng cái nhìn đằm thắm
Và hơi thở nhẹ nhàng tôi gặp ở môi em...

Rồi luyến tiếc cùng em tôi giã biệt
Tháng năm trôi vẫn lặng lẽ êm đềm
Tôi thầm lặng đón chào mùa xuân đến
Và những niềm vui tràn ngập vô biên...
Nhưng giao thừa năm ấy!
Mỗi đứa vẫn một miền
Tôi âm thầm mong đợi
Trong muôn ngàn tiếng pháo thăng thiên...
Ngày tôi mong rồi cuối cùng đã đến
Một buổi sáng đầu năm hương vị ngọt ngào
Tôi qua cầu nghe sóng vỗ xôn xao...

Một buổi sáng đầu năm hương vị ngọt ngào
Trên trời cao có những làn mây trắng
Tôi đến với em ô sao nhà lại vắng?
Gió thổi trước sân lá rụng xạc xào...
Lạnh lẽo buồn tôi chưa biết đi đâu
Khi qua cầu gặp em vui biết mấy
Dòng sông xanh nước rộn ràng cuộn chảy
Cùng em đi tôi vẫn thấy bồi hồi.
Anh thương em,thương biết mấy em ơi!
Sao lặng lẽ một lời em không nói..
Tôi cùng em đi trên đường đá sỏi
Tới Ngọc Sơn thăm bạn học cùng trường
Em ngượng ngùng, thương biết mấy là thương
Lối đầu xóm nghe đì đùng pháo nổ
Gió dạt dào gió lộng cả bốn phương...

Tôi cùng em đi trên đường số Sáu
Em kể cho tôi nghe những chuyện ở trường
Tôi cầm tay em xao xuyến lạ thường
Đã đến Quốc Oai rẽ vào thăm bạn
Mây trắng nhẹ nhàng cuộn trôi bình thản
Thấm thoắt một ngày con én đưa thoi...
Buổi hoàng hôn tím ngắt những triền đồi
Nắng vụt tắt cả đất trời man mác
Trong hồn tôi bỗng vọng về câu hát
Sẽ phải xa em khi gió lặng, chiều về
Lòng anh buồn,
Buồn ghê.
Buồn tái tê!...

Tôi yêu em chân thành và say đắm
Những tháng năm vẫn trôi đi thầm lặng
Bao lá thư tôi đã gửi đi rồi
Nhũng kỷ niệm êm đềm còn sống mãi trong tôi...

                                                            Tháng 2-4.1987



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét