Chiều nay về trời long lanh bát ngát
Gió đưa hương thơm mát trong vườn
Trên lộ hành tôi là khách viễn phương
Muốn đặt chân tới những miền xa lạ
Để cho tôi nhớ và thương tất cả
Thương những bụi hồng lưu luyến bước chân đi
Rồi bâng khuâng, sau những lúc phân kỳ
Người một ngả, còn tôi về một ngả
Tháng năm trôi, những nỗi buồn khôn tả
Tôi gượng tìm trong lạnh lẽo cô đơn
Những cánh hoa bên lối đường mòn
Một gương mặt một nụ cười thân thiết
Bao lâu rồi từ ngày tôi giã biệt
Chốn phồn hoa, lưu lạc bước phong trần
Tôi mơ hồ từ buổi ấy chiến chinh
Kỷ niệm ấu thơ nhạt nhòa trong ký ức
Nhớ khi xưa lúc niềm tin rạo rực
Tôi muốn tìm,tôi muốn sống nhiều hơn.
Một tiếng chim thoáng vọng đén véo von
Một cánh hoa rung rinh chiều tím biếc
Âm vang thân thương một dòng sông xao xuyến
Đưa tôi đi trong lặng lẽ bồi hồi
Vắng bóng người thêm lạnh lẽo mưa rơi...
Có một người cho tôi tin lời nói
Cho tôi tin một ngày thu nắng mới
Và băn khoăn tôi khắc khoải tháng ngày,
Buồn trong buồn giá lạnh một bàn tay...
Rồi bao lần tôi muốn quên tất cả
Bởi với tôi mọi người như xa lạ
Nhưng trái tim tôi không muốn sống mòn
Ôi cuộc đời đừng xa cách một hồn non!...
Mưa mùa đông đã qua
Màu xanh trên nhánh lá
Và tôi thương một cánh cò bay lả
Một nụ hoa e ấp gió ban mai.
Đã sang xuân những sợi nắng vương dài
Đến với tôi cũng buồn vui như cuộc sống
Và kìa em đang cùng niềm ước vọng
Như mùa nắng về, có phải sẽ qua đi?...
Chiều xuân về mênh mang
Tôi tặng em sợi nắng hoe vàng,
Mải miết kéo mặt trời
Nhẹ nhàng lăn trên đỉnh núi...
Tháng 3.1988
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét