Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

ÂN TÌNH


Hỡi linh hồn yêu dấu của ta!
Em đáng yêu như một cánh buồm xa
Bé bỏng ngây thơ như mùa xuân ấm áp
Và xinh tươi như một nhành hoa.

Ta như vẫn thấy em
Người mà ta yêu dấu
Bởi vì em cũng chính là dòng máu
Trong tim ta nóng bỏng mỗi phút giây
Ta thầm yêu trong xa vắng tháng ngày
Em vẫn lặng im ta hiểu em hờn giận
Ta mới thấy để một lần hối hận
Là một lần ta giết chết ước mơ
Khi ta yêu không giới hạn bến bờ
Ta mới hiểu bơ vơ là bất hạnh
Trên đường đời có bao lần cô quạnh
Có phải một lần ta đang sống là đây
Tình yêu kia sao nỡ đọa đày
Đã vùi dập trong ta niềm hạnh phúc
Ta đớn đau bao lần ta thổn thức
Ta âm thầm ta thốt gọi tên em
Cầu Thượng Đế ban ơn, ban kỷ niệm êm đềm
Giữ cho ta mối tình đầu sống mãi
Hỡi Thượng Đế bàn tay Người ưu ái
Hãy cứu vớt ta kẻ khốn khổ tâm hồn!
Ta cầu xin bão tố từng cơn
Hãy nổi lên cho hoang tàn mặt đất
Người hãy giết chết em ta nếu lửa tình đã tắt
Và trao cho ta cũng số phận của thân nàng!
Ta hận thù với những trái ngang
Ta đau buồn nếu em ta lừa dối
Chao ôi lời nói!
Cũng để giận hờn,nhưng cũng để yêu thương
Cũng là niềm tin,nhưng cũng là thất vọng
Ân tình vẫy gọi
Xin đừng quên mau!
Hãy yêu cho trọn
Ngàn năm về sau!
Hỡi linh hồn phong ba...
Hỡi linh hồn phong ba!...

                               Tháng 11.1987


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét