Mùa đông về
Tái tê giá lạnh
Tiếng chim kêu thiết tha mà vắng lặng
Giọt mưa bay ướt lạnh hiên nhà
Gió lạnh lùng gió vẫn thổi qua
Bên lối xóm lá cây xào xạc rụng
Mặt hồ nước xốn xang xao động
Lối đường mòn heo hút dưới chân mây
Người bước đi trong xa vắng tháng ngày
Gió vẫn lạnh lùng trên cành cây nước đọng
Chiều mênh mông thoáng nghe văng vẳng
Tiếng đông về,đông đến với muôn nơi
Mùa đông ơi!
Với lạnh lùng và với mưa rơi
Ta đã quen rồi.
Hãy nổi lên đi từng cơn gió buốt
Để cho ta thêm nhớ lời hẹn ước
Và xua tan những cay đắng phũ phàng
Để cho ta thêm say đắm yêu nàng
Người con gái đã vì ta thất vọng
Mùa đông ơi thiết tha mà cháy bỏng
Trái tim ta mong băng giá đọa đày
Ta muốn sao quên đi những tháng ngày
Từng thao thức để rồi thêm bất hạnh
Hỡi những thiên thần,đâu rồi sức mạnh
Hãy biến nàng thành ánh mắt trong tôi!
Kỷ niệm xưa có phải đã qua rồi?...
Hỡi ôi ân ái chín mười
Mưa rơi lạnh lẽo ai người nhớ thương!...
Tháng 11.1987
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét