Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

CA GÁC ĐÊM THU


Cuối thu rồi đêm về khuya thấm lạnh
Thắm giấc nồng tôi bỗng thấy bóng em
Tôi bồi hồi chưa kịp gọi tên
Bỗng nghe tiếng ai vào gọi gác
Tỉnh giấc rồi mà chưa muốn ngồi lên.

Cầm cây súng đứng góc nhà khuất gió
Ngắm bầu trời mỗi lúc một cao
Vầng trăng bạc lồng trong bóng nước
Bỗng hiện ra từ đám mây nào
Và sâu thẳm nơi ấy những vì sao.

Đêm hẳn khuya rồi tôi gác ca ba
Giọt sương lạnh lùng trở mình trên ngọn cỏ
Góc trời nào rực sáng ánh sao băng
Con đom đóm ven hồ nháp nháy
Khóm tre làng lay động ngọn măng.

Hết một giờ đồng đội lên đổi gác
Trong hồn tôi vẫn đượm ánh trăng
Và trong mơ bóng hình em thấp thoáng
Như ánh lửa rực lên trong thế giới vĩnh hằng 
Đẹp diệu kỳ như một đóa hoa đăng!
                  Tháng 10.1986

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét