Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

NHEN LÊN SẮC LỬA


Từ buổi xa em đã qua bao ngày tháng
Sống âm thầm tôi đã trải bao nơi
Và bây giờ giật mình nghĩ lại
Thấy buồn đau bởi quy luật muôn đời
Lòng lạnh lùng nước mắt bỗng nhẹ rơi

Con sóng vỗ nơi nào chiều nay hoa nở trắng
Chưa kịp khoe hương mai sớm đã vội tàn
Trăng ngày nào trên bầu trời còn sáng
Đám mây mờ bay đến đã nhòa tan
Hè chưa về sao đông đã vội sang?

Thế giới loài người biết bao điều kỳ lạ
Nếu thờ ơ ai đã sống xưa nay
Rồi một ngày sẽ vô cùng nuối tiếc
Tuổi ấu thơ như cánh én vội bay
Hãy cùng người xây cuộc sống mê say!

Em có biết không từ buổi đầu gặp gỡ
Nhìn bóng em tôi bỗng thấy bồi hồi
Đôi mắt em biết bao nhiêu đầm ấm
Như ngọn gió lành bay đến tự biển khơi
 Và bâng khuâng xâm chiếm cả hồn tôi.

Rồi năm tháng sẽ làm cho núi lở
Bụi thời gian làm cho đá bạc màu
Nhưng trong tôi không bao giờ vắng bóng 
Ngọn lửa vàng tôi đã nhóm từ lâu
Mặc gió gào,bão tố,mưa thâu!...
             Tháng 11.1986

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét