Chiều mênh mang cơn mưa buông rơi
Như khói sương giăng kín khung trời...
Đường hẻo lánh ngoại ô xám tối
Chuyến xe đò đèn chiếu lẻ loi...
Xe bồng bềnh chầm chậm vẫn trôi
Đưa về đâu bao nỗi niềm hành khách?
Những niềm vui chập chờn trong ánh mắt
Sau một ngày bận bịu những lo toan...
Anh nhà quê với nét mặt hân hoan
Ôm trên tay túi đồ vừa mới sắm
Ở trong đó những bông hồng đỏ thắm
Hẳn khi về sẽ giành tặng người yêu.
Hai cô cậu ngồi sát bên nhau
Thầm nhỏ to rồi chợt cười khúc khích...
Những đôi má như màu bồ quân chín
Có thể rồi quên cả lúc xuống xe...
Anh lính kia đầu đội mũ kêpi
Quân phục mới hẳn mới vừa nhập ngũ
Chắc về phép đã vội vàng tranh thủ
Thăm thị thành cho đỡ nhớ khi đi...
Chuyến xe chiều, ta với chỉ mình ta
Lặng lẽ ngắm bóng đêm loang lổ xuống
Mang trong tim bóng người tình mộng tưởng
Bến xe nào vẫn đợi một giai nhân...
26.11.2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét