Tuyết rơi rơi chiều nay nhẹ nhàng...
Hàng cây gieo muôn ngàn lá vàng...
Lá gối lưng nhau trên thảm cỏ
Tuyết thầm thì không muốn vội tan...
Chiều lạnh lùng hun hút không gian...
Gió nơi xa lối cỏ hoang tàn...
Tuyết quyện vào mưa màu ảm đạm
Lất phất rơi trên chiếc ô giăng...
Với cô đơn bầu bạn bao năm...
Theo ta vào giấc ngủ gối chăn....
Kề vai ta trên đường vạn dặm...
Như người tình tận tụy thủy chung.
Ta vẫn vui kiếp sống thi nhân!
Viễn xứ kia lưu lạc phong trần...
Đi về đâu nẻo đường thiên lý?
Bụi trường chinh mòn mỏi gót chân...
Theo tiếng mùa đi quãng tuổi xanh
Thoang thoảng qua như ngọn gió xuân
Xuân vắng mai vàng xuân cô quạnh
Xuân đã xa rồi mai nở không?
Sớm nay tuyết trắng phủ mênh mông...
Ta phiêu du dõi tìm hy vọng...
Cành cây trắng nâng màn tuyết mỏng
Ai nhớ một người như ta chăng?
04.11.2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét