Anh nhìn giọt lệ mắt em rơi
Em giận, em buồn,thương lòng tôi
Đau khổ ư em,sao em khóc
Hạnh phúc sao buồn một nét môi?
Cũng như em, anh muốn nghe tiếng hát tiếng cười
Và cùng em anh muốn nói những lời tha thiết
Nhưng em yêu, em có biết
Bao nỗi đau phũ phàng
Cùng bao điều phiền muộn trái ngang
Đã lấy mất trong anh những gì êm ả
Và rồi trái tim anh chợt bồi hồi rộn rã
Với những lời em thổ lộ cùng anh.
Ừ phải rồi,hạnh phúc của lòng người
Là khi không gặp điều gì đau khổ
Và khi không có gì ngăn trở
Cho lòng người hiểu nhau
Ta sẽ không là người khổ đau
Khi cuộc đời là niềm tin ước vọng
Hạnh phúc một trăm năm
Là ân tình sâu nặng
Đau khổ dẫu chỉ một phút giây
Cũng làm cho lòng ta giá lạnh.
Như những nụ Tầm xuân
Trong vườn hoa cuộc sống
Nụ hoa mang ước vọng
Là nụ nở giữa mùa
Những nụ hoa úa khô
Còn đâu là hương sắc
Ta sẽ không hạnh phúc
Khi tuổi trẻ qua đi
Ta không hề nhung nhớ những khi
Say đắm
Cùng trao lời
Lưu ly...
Tháng 7.1987
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét