Em thương ơi anh mong những ngày hè
Để cho anh được trở lại với làng quê
Anh nhớ sao những đêm dài lê thê
Vẫn thao thức anh mong ngày trở lại
Anh thấy sao trong lòng mình trống trải
Trong những ngày mà anh phải xa em
Hè anh mong đã đến thật êm đềm
Rồi nhanh quá lại qua đi vội vã
Năm tháng qua đi âm thầm hối hả
Lại là xa anh sắp phải đi rồi
Như con thuyền ngun ngút giữa ngàn khơi
Xa em yêu anh nhớ bờ bến lắm
Mùa hạ đến có màu hoa phượng thắm
Trong âm vang tiếng rúc của ve sầu
Âu yếm sao những lúc mình bên nhau
Anh thương em,anh bồi hồi nhớ mãi
Mái tóc em buông vai anh mềm mại
Mình yêu thương thầm lặng mái đầu kề
Nhưng em buồn,buồn ghê.
Em giận anh em chỉ nhìn không nói
Ánh mắt em thầm như muốn hỏi
Anh yêu ơi, sao anh cứ vô tình!
Và bên em, anh đừng có thanh minh
Em giận rồi ,em không quên đâu nhé
Phải chăng đâu chúng mình còn non trẻ
Vậy mà anh,anh cứ thế hoài!
Anh càng thương, anh xiết chặt bờ vai
Và đau đớn nghe tiếng lòng thổn thức
Rồi bên em, anh đã thầm mơ ước
Say đắm chung tình, mình có mãi bên nhau
Yêu thương em,anh sợ em giận lâu
Thì khi đó anh sẽ buồn, buồn lắm
Anh nhìn em,em nhìn anh thầm lặng
Cùng trao nhau ánh mắt mấy yêu thương
Rồi xa em anh càng thấy vấn vương
Càng yêu em anh càng thêm thương nhớ
Càng thương em,anh càng thêm trăn trở
Anh bâng khuâng, anh khắc khoải bồi hồi
Ngày xa em anh bỗng thấy chơi vơi
Hè mới đấy, ôi sao mà nhanh quá
Năm tháng trôi đi sao mà hối hả
Thương yêu em anh nhớ xốn xang lòng...
Tháng 7.1987
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét