Mừng một ngày sinh
Cô bạn tổ chức
Có nhiều hoa
Cô náo nức!
Rồi cô mời tôi
"Nào anh ra đi
Anh phải nhảy
Mặc sức!"
Mọi người đang vui
Và đang chúc cô
"Hạnh phúc"
Cùng nâng cốc.
Rồi cô đến bên tôi
Nhẹ nhàng trong điệu nhảy
"Vũ khúc trắng
Kìa anh đứng dậy!"
Nhấp nháy chùm đèn màu
Êm êm cung nhạc nhảy
Lướt lướt nhịp chân đi
Và đôi vai đưa đẩy...
Cô nói bên tai tôi
"Anh chúc em đi!"
Đắm chìm trong nghĩ suy
Tôi nói:
"Không cô đơn như tôi!"
Cô vẫn nhảy
Ngả đầu trên vai tôi.
Tôi hiểu
Cô thầm khóc.
Nhưng với tôi
Cô không trách.
Có lẽ
Cô cũng hiểu rằng,
Không bao giờ
Tôi là Đông Gioăng.
Tôi cũng không trách mình
Vì tôi không nói dối.
Và tôi hiểu sự thật đắng cay
Với người tôi yêu tôi mắc lỗi...
Tháng 11.1987
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét