Ánh đèn khuya càng thêm leo lắt
Người bước đi bóng hắt chéo bên đường
Thảm cỏ mênh mang ướt những hạt sương
Đón bước chân đi, âm thầm, vang vọng
Bên hàng cây nghe như lá rụng
Từ trên cao rơi xuống xạc xào
Và xa xa vẫn thấy dạt dào
Gió lồng lộng, gió phũ phàng thổi tới
Đem lạnh lẽo xoa lên vùng tóc rối
Và đau buồn cho người lính cô liêu
Ta nhớ lại ngày qua một buổi chiều
Sau những năm xa ta tìm về quê cũ
Tìm tới tình thương mà ta hằng ấp ủ
Rồi cùng em xây đắp mộng ân tình
Ta như người trên ngàn sóng mông mênh
Trao cho em nụ hôn đầu êm ái
Giây phút bên em diệu kỳ sống mãi
Để khi xa ta nhớ,nhớ se lòng!
Đêm lạnh lùng như ngàn chốn hư không
Chợt nghe tiếng chim đượm buồn vội vã
Thiết tha kêu dập dìu, hối hả
Chim kia ơi,chim chẳng lẽ cũng đang buồn?..
Có phải chăng chim đã lạc đường
Hay đã lìa đàn hay là chim mất tổ
Xa cách người thương hay muộn phiền đau khổ
Hay cũng như ta,kẻ côi cút cô đơn
Ta nguyện cầu sao Thương Đế ban ơn
Đừng bao giờ chim gặp điều bất hạnh
Hãy ngủ đi chim để rồi thêm sức mạnh
Đến ngày mai cất tiếng hát yêu đời
Cất đôi cánh vàng tới vùng đất xa xôi
Tới khoảng trời mà chim hằng yêu dấu
Và khi chim ước mong nung nấu
Hãy đừng quên những kỷ niệm ấu thơ
Chim yêu ơi đừng lặng lẽ hững hờ
Đừng giận hờn để mình thêm xa cách
Và chim ơi chim cũng đừng oán trách
Rằng với chim ta đã ngỏ những lời...
Con chim yêu thương có lẽ đã ngủ rồi
Trên cành cây gió cũng ngừng lặng lặng.
Trong hồn ta vẫn nghe văng vẳng
Lời nguyện cầu tình yêu sẽ lên ngôi
Đôi môi khô và khắc khoải bồi hồi
Trái tim ta mang hình em thương mến
Ôi những tháng ngày với ta đã đến
Thật như cuộc đời mà ta sợ chỉ là mơ!
Và đêm nay một nỗi nhớ vô bờ
Lại trỗi dậy trong ta bồi hồi tha thiết.
Ta càng thêm lưu luyến
Nghĩ về người ta yêu
Ân tình bao nhiêu...
Chung tình bao nhiêu?...
Tháng 11.1987
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét