Biết không em anh vẫn thầm lặng nghĩ
Cuộc đời buồn người lính có gì đâu
Một kiếp nghèo nhưng em ơi đâu vì thế
Mà trong anh tắt ngọn lửa tình đầu
Ước mơ vàng anh ấp ủ những đêm thâu.
Anh mơ ước gió ban chiều lặng thổi
Cho cánh hoa chẳng biết đến lúc tàn
Anh mơ ước ánh hoàng hôn đỏ mãi
Cho đất trời cùng sương trắng mênh mang
Và em yêu ta say đắm chứa chan!
Anh mơ ước ngàn mây bay xa mãi
Cho bầu trời thêm trong sáng ánh trăng
Anh mơ ước được gần em mãi mãi
Để hồn anh được khắc khoải nhớ nhung
Em yêu ơi, em có biết hay không?
Anh mơ ước bầu trời xanh thêm sáng
Cánh mây vàng lặng lẽ trôi mau
Anh mơ ước sóng trên hồ phẳng lặng
Thảm cỏ xanh êm dịu mãi một màu
Cho mơ màng ta say đắm lúc bên nhau!
Anh mơ ước khi đêm về mây tới
Gió gầm lên và bão tố mưa thâu
Cho ta quyên những phũ phàng cay đắng
Những nỗi buồn và những nỗi khổ đau
Chỉ còn em ta say đắm trao nhau!...
Tháng 12.1986
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét