Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Vẫn êm trôi không biết có tự bao giờ
Sông êm đềm bên xóm làng uốn lượn
Những bụi tre xanh cao vút ven bờ
Ngày trở về dòng nước chảy lơ thơ.
Suốt bốn mùa sông quê tôi đằm thắm
Khi xuân sang bao sóng nước dâng trào
Rồi hè đến những bụi vàng lấp lánh
Lúc thu về chim hót ở trên cao
Và đông tàn tiếng sóng vỗ xôn xao.
Khi hoàng hôn sông đỏ mãi một màu
Lúc đêm về ánh trăng vàng lấp lánh
Phía xa xa ánh đèn mờ thấp thoáng
Nhịp cầu tre bên mái nhà tranh
Vẫn êm đềm dòng nước cuộn chảy nhanh.
Sông quê hương con sóng vỗ dạt dào
Vẫn chảy trong tôi tháng ngày êm ả
Hiền dịu biết bao và gần gũi vô cùng
Những bụi cây gió chiều nghiêng ngả
Nước dâng trào sóng vẫn vỗ thiết tha.
Sông quê hương vẫn tháng ngày mải miết
Bên xóm làng sông biết mấy yêu thương
Tôi những muốn hòa mình trong sóng vỗ
Lúc bên bờ nắng nhạt trắng màn sương
Vẫn hiền hòa mà sao đậm sắc hương.
Trong hồn tôi có dòng sông yêu dấu
Vẫn hiền trôi không biết có tự bao giờ
Vẫn nhẹ ru êm êm từng con sóng
Và đem lại cho tôi những vần thơ
Ôi cuộc đời,hạnh phúc,ước mơ...
Tháng 11.1986
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét